THẦN GIỮ CỦA - CHUYỆN NHÀ THẰNG BẠN

Tôi có một thằng bạn ở Bắc Giang . Hàng năm cứ vào ngày hè tôi lại về nhà nó ăn bám. Nhà nó rộng, vườn lại cực kỳ rộng. Thú vui của tôi mỗi khi đến nhà nó là ngồi dưới gốc vải đợi nó ném quả trên


cây xuống rồi đớp. Cũng như mọi khi tôi dựa lưng vào gốc cây sần sùi đớp vải, thằng bạn tôi tự dưng gọi : " Ê Cá, mày biết kia là cái gì không? " Tôi ngước lên nhìn theo tay nó, nó chỉ về cái giếng ở phía xa xa. Nghĩ nó lại xàm l tôi gắt bướm bố m khít lắm không rộng được như cái giếng nhà m" . Nhưng cái tôi nhận được không phải sự bông đùa mà là cái giọng nói trầm trầm mà bình thường nó ít khi dùng đến:
- tao không đùa
- ừ thì mày không đùa thì mày hỏi ngu, rồi rồi cái giếng chứ cáu l mẹ gì nữa- lúc này nó đã tụt xuống cây và ngồi cạnh tôi.
Mắt nó vẫn nhìn về cái giếng nó vẫn giữ cái giọng trầm trầm khó chịu ấy:
- Mày biết không? Tao đã suýt chết ở đấy. Mày nghe về thần giữ của chưa?
Tôi hiểu ra vấn đề trợn tròn mắt nhìn nó :
- Nhà mày có à?

Nó không đáp chỉ gật đầu....
- Tại sao? Mày nghịch à?
Nó lắc đầu : quả báo trời gieo, làm sao mà tránh
Rồi nó kể tôi nghe một câu chuyện đã xảy ra cách đây trăm năm.....

Related Posts